Hôm ấy là một ngày mưa, mây đen không biết từ đâu cứ kéo đến liên hồi, mây dày đặc nên mặt trời cũng lười thức giấc. Bên ngoài tiếng gió thét gào, bên trong thì ồn ào nhốn nháo, tất cả đều như trên đống lửa sắp bùng cháy bất chấp cái không khí ảm đạm, ướt át ở bên ngoài. Mọi người chạy ngược chạy xuôi tìm kiếm, bà Chung ngồi trên bộ đi văng, tay chống cằm thiểu não, ông Nghị đã đi ra ngoài từ rất sớm, Liên với Cúc đang ngồi trên chiếc bàn dài giữa nhà với vẻ mặt buồn bã lo âu, trên tay Liên còn cầm bức thư vừa ráo mực. Đó là bức thư mà Huệ để lại khi quyết định ra đi. Trong thư chỉ vỏn vẹn vài dòng xin lỗi, cô không nói rõ lí do cũng như không nhắc gì tới nơi mà cô sẽ đến. Má của Liên như có lửa đốt trong lòng, bà cứ đi ra đi vô, hết ngồi rồi lại đứng. Chỉ còn bảy ngày nữa là đám cưới, áo cưới đã may, thiệp hồng đã gửi, kế hoạch nấu nướng đãi đằng đã tính xong, chỉ còn chờ tới ngày dựng rạp rồi tiến hành hôn lễ.
Trời đã khuya nhưng cả nhà Liên không ai ngủ được, má cô thở tiếp tục thở dài, hố mắt thâm sâu chứa đựng biết bao phiền muộn, đôi mắt bà hoe đỏ in hằn lên nỗi niềm rối rắm như tơ. Cha cô thì ngày càng giận dữ, suốt mấy ngày ông phải tất tả tìm kiếm khắp nơi nhưng Huệ vẫn bặt vô âm tính. Một không khí nặng nề trùm phủ, không ai dám nói một lời nào. Chuyện Huệ bỏ nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-nhieu-hon-em-co-the-ru-bong-nghieng-chieu/149813/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.