Thời gian trôi như thoi đưa. Mới đó đã hơn một tháng nó đến nhà bà nội. Nhờ giao tiếpnhiều, Ái Ngọc mới nhận ra khả năng ngoại ngữ của mình tệ thế nào. Càng ở lâu bên bà Jessica, nó càng không hiểu lí do gì mà ba lại căm ghét bànhư thế. Nó thấy bà cũng tốt đấy chứ. Ít ra thì bà không lạnh lùng, chèn ép nó như những người mẹ kế thường thấy trên phim. Nhờ có bà mà nó đỡthấy cô đơn hơn trong ngôi nhà trống trải này. Ái Ngọc thật sự thắc mắcchẳng bíêt ba nó sang đây để du lịch hay là công tác nữa. Từ sáng đếntối cứ đi suốt. Ông lại còn hay cáu kỉnh nữa cơ. Cả ba và mẹ cứ bắt nókhông được tiếp xúc nhiều với bà Jessica.
Nhưng riêng tối nay có lẽ nó sẽ thấy thoải mái và được tâm tình nhiều hơn với bà của mình.Chắc chắn rồi khi cả ông nội, ba và mẹ nó đều phải ra ngoài tiếp đối tác mới từ bên Canada. Như thường lệ, trước khi rời khỏi nhà, bà Vương hẳnsẽ kéo nó ra một chỗ khuất và dặn dò không được trò chuyện quá nhiều với bà nội, nhất là những vấn đề liên quan đến ba nó. Với tính cách bứơngbỉnh của mình, hiển nhiên nó chỉ gật đầu ượm ờ cho qua.
Không còn ai ở nhà, cả hai bà cháu cùng lăn vào bếp nấu một bữa tối thật ngon:một đĩa khoai tay, hai ổ bánh mì cùng hai miếng beef-steak vừa chín tới. Ngay khi nó định đưa dao xẻ miếng đầu tiên, bà đã vội ngăn lại.
- Cháu có nghĩ sẽ thật tuỵêt nếu có ít
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-co-bao-gio-hanh-phuc/2263944/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.