Cuộc sốngcủa Ái Ngọc cứ êm đềm trôi. Nó vẫn đi học, vẫn vui vẻ bên bạn bè, vẫn yêu Phong. Những ngày ấy... có lẽ sẽ là những ngàyhạnh phúc nhất thời cấp ba của nó. Tuy nhiên, đời đâu gì làhoàn hảo. Chẳng hiểu lý do vì sao mà mẹ cứ nhất nhất bắt nó học thêm ngoại ngữ, nào là gia sư kèm thêm, nào là trung tâm.Ối chời! Đâu đâu cũng từ vựng, cấu trúc câu, nó nhìn mà chóng mặt. Khômg có khiếu thì vẫn hoàn là không có khiếu. Nhìn nóthật đáng thương! Ngay cả Ngọc cũng tự thương lấy tấm thân tộinghiệp của mình. Thế nên lần nào gặp Khiết, Nhi hay Phong, câuđầu tiên của nó thể nào cũng là lời than thở:
- Chán học tiếng anh lắm rồi. Sao chữ nó không vô đầu gì hết vậy nè!
- Thôi nào! Em cứ nghĩ nó như môn ngữ văn ấy là ổn thôi mà.Chúng cũng là ngôn ngữ cả. Em giỏi văn thì chắc sẽ giỏi anhthôi
Hắn xoa đầu nó mỉm cười khi thấy nó chu mỏ nũngnịu. Nó gật gật đầu rồi tựa vào vai hắn, mắt lim dim. Gầnđó, một đám con gái đang háo hức trò chuyện.
- Trường sắp tổ chức đi chơi rồi, tụi bây chuẩn bị gì chưa? Đợt này đi thác đấy ! Tao nghe bảo đẹp lắm!
Thế cũng hay. Câu chuyện của đám con gái ấy vô tình trở thành đề tài cho cả nó và hắn. Nghe đến chuyến đi chơi, chợt nógiật mình ngồi dậy:
- Em quên mất chuyến đi chơi. Đợt này anh có đi không?
- Chắc không. Anh không thích
Hắn nhún vai bình thản đáp.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-anh-co-bao-gio-hanh-phuc/2263940/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.