Hai ngày trôi qua trong chớp mắt, đại hội Yểm Sư cuối cùng cũng khai mạc trong sự mong chờ của muôn người, người đến kẻ đi náo nhiệt vô cùng, khắp thành Phụ Giang pháo nổ vang trời, pháo hoa rực rỡ cả thành.
Tạ Ngọc Châu thì không có phúc nhìn thấy, nàng bị nhốt ở trong phòng được bảo vệ nghiêm ngặt, không được phép ra ngoài xem tỷ thí. Còn Vân Xuyên thì khoác áo choàng màu xám len lỏi giữa đám người, đi đến chỗ ngồi của Tiêu Dao Môn trên lầu ba, chuẩn bị mượn tạm một chiếc gương đồng.
Tại chỗ của Tiêu Dao Môn chỉ có vài đệ tử trẻ tuổi đang ngồi, xem ra người dẫn đầu đã đi nơi khác hàn huyên. Bọn họ cài mũ gỗ mặc thanh y, thắt lưng đeo mộc bài có khắc vân văn và Thái Cực màu vàng, vừa thấy Vân Xuyên bước vào đã đồng loạt đứng dậy hành lễ, động tác chỉnh tề, dáng người đoan chính, không hổ là đệ tử của một trong ba đại tông tiên môn.
Họ không biết Vân Xuyên là ai, nhưng hôm nay lui đến đều là người tài ba, bất luận ai tới, trước tiên hành lễ vẫn hơn.
Vân Xuyên vì thế cũng đáp lễ lại, sau đó nói rõ mục đích của mình. Nàng nói mình là gia nhân trong Trích Nguyệt Lâu, trước đó khi sắp xếp chỗ ngồi, phát hiện một mặt gương đồng của Tiêu Dao Môn gặp vấn đề, nên nàng muốn lấy lại để sửa.
Một vị đệ tử có khuôn mặt tròn mắt hạnh mỉm cười nói: “Thì ra là vậy, thuật pháp trên gương đồng này vốn là do Tiêu Dao Môn hỗ trợ thiết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yem-su-le-thanh-nhien/5257861/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.