“Ôn Từ?” Vân Xuyên lặp lại.
“Cũng không biết là người Miêu Cương ở Tây Vực hay là ngoại tộc Đông Dương, nữ linh nổi tiếng nhất thành Phụ Giang, Trang thúc vì đại hội mà đã bỏ ra một số tiền lớn mời nàng đến Trích Nguyệt Lâu. Nghe nói tính tình cực kỳ tệ, còn khó hầu hạ hơn cả ta, ta với nàng cùng được gọi là song sát của Trích Nguyệt Lâu.”
Tạ Ngọc Châu lăn một vòng trên giường, tiếp tục nói: “Hôm qua vừa gặp quả là danh bất hư truyền, vở kịch Lộng Phiến có mười hai màn, mới múa đến màn thứ ba thì đã nói không có tâm trạng diễn nữa, quay người bỏ đi, ai ngăn cản cũng không nghe, Trang thúc tức giận đến mức mặt xanh mét. Dạo này ta diễn vai ngang ngược tùy hứng có chút cố hết sức, phải học hỏi nàng ta thêm mới được.”
“Nàng ta đẹp lắm sao?”
“Đẹp lắm. Lần đầu tiên ta cảm thấy có người đẹp đến mức lấy mạng, thật sự là muốn lấy mạng đó! Cảm giác ai ở cạnh nàng cũng sẽ không sống lâu, không biết là do bị đẹp đến loạn nhịp tim mà chết, hay là bị tức giận đến bảy khiếu bốc khói trắng mà chết, hoặc bị người khác vì tranh đoạt mà g**t ch*t, cái nào nhanh hơn thôi. Dù sao nàng ta là đào kép của lâu, tỷ muốn tìm nàng thì dễ lắm đấy.”
Tạ Ngọc Châu thao thao bất tuyệt xong, lại trở mình, vùi mặt vào trong chăn. Giọng nói rầu rĩ từ trong chăn vọng ra: “Vân Xuyên tỷ tỷ, nửa canh giờ sau tỷ hẵng ra ngoài, cứ nói là tỷ quỳ mãi đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yem-su-le-thanh-nhien/5257860/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.