"" Khu rừng là nơi cư ngụ của Sơn Thần và các linh hồn. Nếu một mai bị lạc thì sẽ vĩnh viễn không thể trở về.""
Đó là lời đồn thổi của những người quanh đây. Tuy nhiên có một người chả biết sợ là gì. Từ thành phố này đi lên ngọn núi đó là rất xa.( Nói là thành phố chứ nó chỉ là ngôi làng nhỏ.) Đi khỏi đại lộ ra tới con đường mòn chừng 15 phút, phải chạy băng qua cánh đồng rất rộng, chân núi rất khó đi.
Thế mà cậu lại lau đi như con ong, vèo vèo chả để ý gì cứ bay. Từ sáng, khi ăn sáng xong. Cậu đã xin phép ra ngoài. Cậu cứ lấy mục đích là ngọn núi, thế mà cứ chạy đi. Con đường tuy hơi xa, chạy cũng mệt. Nhưng mà cậu nhóc của chúng ta cũng đã đến được, cho tràn pháo tay nào.
- Em đến thật sao? Tôi không nghĩ em sẽ trở lại.- Trước cổng đền cũ, là chàng trai cậu muốn gặp. Đang ngồi đó đợi cậu.
- Anh...Anh đợi em hả? - Gương mặt cậu trở nên rạn rỡ, miệng cười tủm tỉm cố gắng kiềm chế nổi vui mừng. Hai gò má đo đỏ, ngượng ngùng.
- Thái độ đó là sao? - Thấy cậu biểu cảm hệt như con gái mới lớn, mới đi hẹn hò lần đầu ( Người ta mới 6 tuổi). Anh cũng buồn mà muốn phát cười.
- Em chỉ thấy vui quá thôi... À, đây là quà cho anh. - Chợt nhớ ra. Cậu giơ bó hoa dại hái bên đường khi đi đến đây. Đưa nó cho anh.
- Hoa? - Hơi bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yaoi-khu-vuon-dom-dom/1972516/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.