Cậu là Natsume Takashi. Từ nhỏ cậu đã nhìn thấy được những thứ mà người xung quanh không thể thấy. Do mồ côi cha mẹ nên cậu phải sống nhờ nhà họ hàng, nhà ở không cố định. Khi cậu lên 6 tuổi được chú nhận nuôi, nơi đây cũng gần căn nhà mà tôi được sinh ra, là thứ duy nhất ba mẹ có thể để lại.
Mùa hè nóng nực. Cậu lạc bước vào khu vườn dành cho thần thánh, nơi được đồn thổi là có linh hồn cư ngụ. Sau khi đã mệt nhừ ra vì phải chạy trốn những thứ kì quái đó, bắt đầu oà khóc vì nỗi sợ và cô đơn, anh ấy đã xuất hiện.
- Này, nhóc con - Khi đang gục đầu xuống, tay ôm trỏn trọn đôi chân mình, tiếng nấc của cậu làm cho người đó phải chú ý đến.
- Sao khóc thế? - Gương mặt ngơ ngác ngước nhìn về hướng phát ra tiếng nói. Đôi mắt ứ nước mở to hết cở, nhìn người con trai đeo mặt nạ đang đứng phía sau góc cây.
- Có người! được cứu rồi! - Một vài giây sau, khi nhận biết được sự việc. Cậu nhắm chặt mắt, nhào đầu lại người anh ta, dang hai tay ra cố ôm người đó. Nhưng chưa kịp chạm vào, anh đã né qua, để cho cậu trai nhà ta té nhào xuống đất. Cậu nằm chình ình chỗ đó, làm anh đứng nhìn lo lắng chút. Định gọi cậu dậy, cậu đã ngoi dậy lắc mạnh đầu, để những chiếc lá trên tóc cậu rơi xuống. Đưa đôi mắt hình viên đạn về phía người nào đó làm cậu ra nông nổi này.
- Xin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yaoi-khu-vuon-dom-dom/1972511/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.