"Đứa con chính là của nh đấy." Tiêu Xán uất ức mà nhìn thẳng vào mắt tức giận đến ngập trời của Hoắc Viễn Phàm.
Ngày đó hắn đã uống say, mạnh mẽ mà chiếm hữu cô, sau đó cô liền đã mang thai.
Hoắc Viễn Phàm không tin mà cười khẩy, "Ni Ni nói cô ở sáu tháng trước cùng Đỗ Trạch đến Mĩ đi tìm em ấy, tôi đã điều tra, kết hôn trong ba năm qua, cô chưa bao giờ cùng Đỗ Trạch cắt đứt liên hệ."
Gân xanh trên trán của người đàn ông tức giận tới mức nhảy giật lên, ánh mắt sắc bén, căm ghét.
Hắn đã tin lời nói của Kiều Ni Ni, bất kể là trăm ngàn sơ hở đến cỡ nào, hắn vẫn tin!
Mà lời nói của vợ hắn, đều là bụng dạ khó lường, đều là giả dối đấy.
Tiêu Xán đồi bại mà lắc đầu, "Tôi không có, tôi cùng Đỗ Trạch với nhau là vì..." Tìm chứng cứ của Kiều Ni Ni hại chết cha mẹ của tôi.
Nửa câu sau, không có nói ra miệng.
Với thiên tín và nuông chiều của Hoắc Viễn Phàm đối với Kiều Ni Ni, nói rồi chỉ sẽ làm hắn càng thêm căm hận chán ghét mình thôi.
"Nói không được nữa rồi?" Ngữ khí của Hoắc Viễn Phàm, vô cùng gắt gỏng, đôi mắt như mũi tên nhọn đâm ngược lại, hung dữ mà đục vào Tiêu Xán, "Sinh hạ đứa bé, mặc kệ có phải là con của tôi, đều sẽ giao cho Ni Ni nuôi."
Tiêu Xán không dám tin nổi, không khỏi xù lông, "Hoắc Viễn Phàm, đứa con là của tôi, ngươi dựa vào cái gì giao cho con tiện nhân kia?"
"Bốp —— "
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/212576/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.