Cái lưng mảnh khảnh của Tiêu Xán đau nhức dến mức thành một đường cong, hai tay ôm bụng, mặc cho vết thương ở trên trán ồ ồ mà tuôn máu ra ngoài.
"Ái chà, Xán Xán, cô không sao chứ?" Kiều Ni Ni kinh hoảng mà nhào đến kiên quyết kéo lấy cánh tay của cô, Tiêu Xán chau mày, rất muốn một phát hất Kiều Ni Ni ra, nhưng cô không dám dùng một chút lực, sợ động thai, cũng sợ Hoắc Viễn Phàm lại hành xử thô bạo với cô.
Vì đứa con, cô chỉ có thể nhịn.
"Tôi không sao..." Khó khăn mà nói ra chữ, nghiêng đầu, muốn nhìn một mắt mặt mũi dối trá của Kiều Ni Ni, ai ngờ cô ấy lại hoảng sợ mà ngã ra phía sau, vẻ mặt đầy buồn, uất ức mà nhìn chằm chằm vào cô: "Xán Xán, tại sao phải đẩy tôi?"
Tiêu Xán ngạc nhiên.
Chẳng mấy chốc liền phản ứng lại, cô lại bị Kiều Ni Ni tính kế rồi!
Bên tai bắt đầu bốc lên kình phong dữ dội, cô dứt khoát nhắm hai mắt đem nửa bên mặt vẹn toàn đưa đến trước mặt của Hoắc Viễn Phàm.
Hoắc Viễn Phàm chợt nhìn thấy máu ở trên mặt cô, trái tim co rụt lại, cánh tay giơ lên giữa chừng lập tức cứng đờ, đầu ngón tay không chịu khống chế mà phát run, cuối cùng nắm chặt thành nắm tay, "Tiêu Xán, cô thật sự là không biết hối cải."
Cơn đau đớn trong mọng đợi không có rơi xuống, Tiêu Xán mở mắt lên, hướng Hoắc Viễn Phàm uốn cong môi, "Tôi đi nấu cơm."
Cô ấy cuối cùng cũng biết điều mà đi đến phòng bếp, dường như cam chịu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/212575/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.