Trong phòng khách, đều là tiếng khóc của Tiêu Xán đang kiềm nén sự đau khổ.
Đang lúc cô đau khổ đến không kiềm chế được, bên kia lại cúp đi điện thoại, cô đau đến nằm sấp ở trên ghế sa lon khóc lớn một hồi, đang lúc rối loạn đến mức trời đất quay cuồng, có một cái tay nhỏ thay cô lau đi nước mắt.
Cô tỉnh táo lại chút ít, mở lên đôi mắt sưng đến thành quả đào, là tiểu Dực.
Tiểu Dực đứng ở bên cạnh đau lòng mà nhìn cô, "Mami, đừng khóc, mẹ đau lòng như vậy, em gái cũng sẽ buồn đấy."
Một câu nói, nói đến Tiêu Xán ép mình phải bình tĩnh trở lại, dùng sức gật đầu, "Ừ, mami không khóc, mami muốn bảo vệ em gái của con thật tốt."
Mấy ngày kế tiếp, cô mỗi ngày đều gọi điện thoại cho Đinh Thành, thế nhưng Đinh Thành vẫn không bắt máy.
Cô không có cách nào, đành phải đi tìm từng căn bệnh viện, nhưng hoàn toàn không có căn nào có người bệnh bị thương phòng có tên là hoắc Viễn Phàm. Cô không dám nghĩ về hường xấu, cũng không đi đến tìm ở nhà xác.
Cô cũng muốn gặp Đinh Thành, nhưng Đinh Thành cùng biến mất với Hoắc Viễn Phàm vậy, hoàn toàn tìm không thấy.
Hoắc thị và Tiếu thị đều được quan chức cấp cao quản lý, không một bấy kỳ hỗn loạn nào, bọn họ hình như cũng không biết Hoắc Viễn Phàm đã xảy ra chuyện gì, cô đi đến hỏi đội phòng cháy chữa cháy, cũng hỏi không ra bất kỳ tin tức gì.
Thời gian trong từng cô tìm kiếm tiêu biến mất, cô đi qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/1192796/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.