Tiêu Xán một cái lảo đảo, thân bất do kỷ mà bị đẩy ra bên ngoài lửa lớn.
Đợi cô quay đầu lại, lửa lớn hừng hực bùng cháy, lờ mờ chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng của Hoắc Viễn Phàm và Kiều Ni Ni đang cùng uốn éo với nhau, cô muốn xông vào, cổ tay lại bị một lực mạnh bóp chặt, quay đầu lại nhìn là Đinh Thành vừa mới đi đến.
"Phu nhân, cô không thể đi vào, đi vào là sẽ chết đấy." Đinh Thành lôi cô ra ngoài.
Tiêu Xán chảy nước mắt, dốc sức lắc đầu, "Hoắc Viễn Phàm ở bên trong, anh ấy bị thương, chảy rất nhiều máu, làm sao bây giờ? Ngươi mau đi cứu anh ấy, đi cứu anh ấy."
Cảm xúc của cô rất kích động, trong lửa lớn, truyền ra tiếng la hét thê thảm của Kiều Ni Ni, cô ấy la hét: "Anh Viễn Phàm cuối cùng cũng cùng tôi ở cùng nhau rồi, ha ha... "
Ngực cô đau rất kịch liệt.
Cô vừa rồi còn nói mình không yêu hắn, sự thật không phải là như thế, cô vẫn đang yêu, luôn luôn mà yêu, bởi vì yêu sâu sắc, mới đối với hắn từ đầu đến cuối cũng không cách nào tha thứ được, từ đầu đến cuối đều có hận ý.
"Không được đi vào." Đinh Thành kéo chặt Tiêu Xán, lôi cô về phía bảo vệ ở phía sau, Tiêu Xán sợ đến vỡ mật, bỗng nhiên tránh thoát rồi lại xông vào trong, Đinh Thành phản ứng nhanh, sau khi đuổi kịp liền trực tiếp đánh cô ngất xỉu đi.
Hiện trường, loạn thành một bầy.
Tiếng còi báo động chói tai của xe cứu hỏa, tiếng nôn nóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/1192795/chuong-45.html