"Bái bai bố, con đi vào tìm tiểu Minh chơi đây." Cuối cùng vẫn là bạn nhỏ Hoắc Dực phóng khoáng mà vẫy tay nói tạm biệt.
Hoắc Viễn Phàm có chút mất mác mà lên xe, giương mắt mà nhìn bóng dáng nhỏ bé của Hoắc Dực biến mất khi chạy vào phòng học, mới quay người lên xe rời khỏi.
Hôm nay bốn giờ, bệnh viện bên kia đột nhiên gọi điện thoại tới, y tá mà luôn chăm sóc Tiêu Xán nói năng lộn xộn: "Ngài... Hoắc, phòng... phòng bệnh đã trống rỗng rồi."
Hắn đang họp, nghe được câu nói này, đột nhiên đứng người dậy lớn tiếng hỏi: "Cái gì?"
Y tá biết rõ ông chủ đối với bệnh nhân rất coi trọng, sợ tới mức trực tiếp khóc rồi, "Tôi không biết, tôi chỉ đến mát xa cho cô ấy như thường, sau đó phát hiện trên giường bệnh không có ai, tôi đi hỏi bác sĩ và y tá, đều nói không thấy."
Ngực của Hoắc Viễn Phàm cuồng đập, gần như là cuồn cuồn mà chạy ra ngoài văn phòng, động tác quá mạnh, lôi cả ghế ở bên cạnh cũng ngã xuống đất, "Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Đã coi camera giám sát chưa?"
"Chưa —— chưa có." Y tá cũng cà lăm rồi.
Hoắc Viễn Phàm lập tức đi đến bệnh viện, trong phòng bệnh trống rỗng, Tiêu Xán quả nhiên là không thấy rồi.
Ngực, không khỏi trầm xuống.
Lập tức điều tra camera giám sát, có một người chậm rì mà từ trong phòng bệnh của Tiêu Xán đi ra, người đó rõ ràng là —— chính là Tiêu Xán!
Cô ấy đã tỉnh lại rồi?
Nhận thức này, khiến cho Hoắc Viễn Phàm đang đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/1192773/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.