Hoắc Viễn Phàm đau lòng cho con trai, bàn tay nhẹ nhàng rơi vào trên bờ vai nhỏ của thằng nhóc, sâu dưới đáy mắt đang cất giấu nỗi đau xót không cách nào nói được, "Tiểu Dực nghe lời, đừng khóc, khóc rồi, mẹ của con sẽ đau lòng cho con đấy."
Tiểu Dực ngoan ngoãn mà lau sạch nước mắt, hít mũi một cái, xoay người bưng lấy mặt của Tiêu Xán, ở trên mặt của cô ấy hôn mạnh vài cái, "Mami, con yêu mẹ, mẹ ngủ no rồi thì nhanh chóng dậy đi, con cùng bố đều đang đợi mẹ."
Thằng nhóc lại lải nhải cằn nhằn mà nói vài câu, sau đó mới tới lượt Hoắc Viễn Phàm.
Hoắc Viễn Phàm xoay người, nắm thật chặt tay của Tiêu Xán, trầm thấp mở miệng: "Tiểu Dực mỗi ngày đều đang khỏe mạnh trưởng thành, đường nét trên khuôn mặt của nó rất giống anh, nhưng đôi mắt đặc biệt giống em, rất tuấn tú."
"Xán Xán, anh biết rõ em đối với anh rất thất vọng, thậm chí còn căm hận anh, nhưng là chỉ có em tỉnh lại mới có thể tra tấn anh càng thêm sâu à, em tỉnh dậy đi."
Hai cha con nói xong lời muốn nói, lúc này mới rời khỏi.
Bọn họ không có phát hiện, khi bọn họ rời khỏi, ngón tay của Tiêu Xán nhúc nhích một cái, động tác rất nhỏ, cũng rất ngắn ngủi.
Trong hành lang của bệnh viện, đụng phải Đỗ Trạch đang đến thăm Tiêu Xán, tiểu Dực và hắn cũng đã rất quen thuộc rồi, vui vẻ mà chào hỏi, gọi hắn là chú Đỗ, trên mặt của Đỗ Trạch cũng không thể che hết sự vui mừng, "Tiểu Dực lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-tuong-tu-ma-toi-tung-chon-sau/1192772/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.