Editor: Nguyetmai
Lão già thối tha điên điên khùng khùng kia muốn tặng cô quà ra mắt thật hay đang muốn hại chết cô.
Hột Khê nghiến răng ken két chửi rủa lão già đó một hồi, đoạn cưỡng chế ra lệnh nghiêm cấm Đản Đản rời khỏi không gian rồi mới đưa ý thức về lại thân thể. Thế nhưng vừa rời khỏi không gian, Hột Khê lập tức bị dọa giật cả mình.
Quang cảnh trước mắt không còn là cánh rừng nhiệt đới trong trí nhớ mà là một căn phòng trống hoác.
Trong gian phòng này có vài chiếc gương soi rất giống cổng vòm, lúc này đang phát ra từng chùm ánh sáng bạc.
Mà lúc này, thi thể con trăn khổng lồ đang nằm cạnh chân Hột Khê, một con mắt của nó trợn tròn tràn ngập hoảng sợ, mắt còn lại thì bị ăn mòn sạch sẽ bởi độc của Hột Khê.
Hột Khê cầm đuôi con trăn khổng lồ lên, kinh ngạc phát hiện, xương con trăn khổng lồ lại đứt lìa từng đoạn, tựa như bị thứ gì đó rắn chắc nghiền nát vậy.
Hột Khê nhớ đến tiếng rồng gầm cô nghe thấy trước khi hôn mê, còn có chùm ánh sáng trắng chói mắt kia nữa, rốt cuộc thứ gì đã cứu cô?
Hột Khê mang trăn khổng lồ vào không gian, đây là thi thể còn tươi của ma thú cấp sáu, chưa tính đến nanh độc và lớp da của nó có thể chế thành vũ khí, thịt nó cũng rất bổ. Phải tìm cơ hội thích hợp có thể làm trăn ba món vậy.
Sau khi thu dọn xong con trăn khổng lồ, Hột Khê bắt đầu quan sát gian phòng kỳ lạ này.
Gian phòng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-pham-phong-hoa/850722/chuong-217.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.