Trong số đó, có những vết thương cũ bằng roi vọt do đám nô bộc trong biệt viện để lại, cũng có những vết thương do va đập, lại thêm cảm giác yếu ớt do thiếu dinh dưỡng năm này qua tháng nọ, trong phút chốc chồng chất bộc phát cùng một lúc.
Thế nhưng Hột Khê của hiện giờ, lại không quan tâm nổi đến những vết đau này. Cô đóng chặt cửa sổ, sau khi xác định được xung quanh không còn ai thì nhanh chóng nằm lên giường.
Ý thức cô trở nên mơ hồ, linh hồn cô dường như bay ra khỏi thể xác, đến khi mở mắt ra, ý thức của cô đã bước vào không gian của mình.
Có thể nói không gian này đã theo Hột Khê được mười mấy năm, dù cô nhắm mắt cũng có thể liệt kê được cách bố trí đồ vật ở bên trong, có thể nói là quen thuộc hơn bất cứ thứ gì.
Thế nhưng cảnh tượng trước mắt cô lần này lại khiến cô kinh ngạc khôn xiết.
Đây… đây có phải không gian trong ký ức cô không?
Ở kiếp trước, không gian là một vùng hoang vu, ngay đến không khí cũng bị bao trùm bởi sự yên tĩnh.
Không giống như trong miêu tả của những tiểu thuyết mạng nổi tiếng ở kiếp trước. Đất đai trong không gian của cô chỉ toàn là cát đá, không thể trồng trọt, cũng không thể mang sinh vật sống vào, bao gồm cả chính Hột Khê. Cô chỉ có thể bước vào bằng ý thức, còn thể xác thì chìm sâu trong giấc ngủ.
Tại nơi trung tâm vùng đất có một tòa cung điện có tên là "Điện Tu Di". Trong một bận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-pham-phong-hoa/850527/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.