Nhìn Vô Ưu đang ngước lên nhìn mình, Thẩm Quân khẽ cười nói: "Được! Nàng phàn nàn thế nào cũng được!"
"Thế còn tạm được!" Nghe hắn nói vậy, Vô Ưu mỉm cười, dựa đầu vào bờ vai hắn. Hai người đứng dưới hành lang, làn gió mùa thu se lạnh thổi qua, nàng có áo choàng khoác trên người, có hắn để dựa vào, nàng cảm thấy rất ấm áp.
Nàng tựa vào vai hắn, nói với hắn: "Hôm nay Giang thị - mẫu thân của Thẩm Ngôn đến phủ gặp ta!"
Thẩm Quân như đã biết trước, nói: "Bà ấy hành động nhanh thật!"
Vô Ưu ngẩng đầu lên, nhìn hắn dưới ánh trăng màu bạc: "Chàng biết trước rồi hả?"
Thẩm Quân nói: "Thẩm Ngôn trên danh nghĩa Thẩm Ngôn là phó tướng của ta, là hạ nhân, nhưng thật ra ta và Thẩm Ngôn quen biết từ nhỏ, cùng nhau trưởng thành, thật sự không khác gì huynh đệ ruột, ta và Thẩm Ngôn cùng chinh chiến sa trường nhiều năm, bây giờ ta đã thành thân lâu vậy rồi mà hắn vẫn cô đơn một mình, dù sao thì ta vẫn phải nghĩ cho huynh đệ của ta chứ?"
Nghe vậy, Vô Ưu biết suy đoán của mình là đúng, hóa ra là do âm mưu của hắn, nhưng nàng vẫn hỏi: "Ý của chàng là trước đó nàng đã nói với Thẩm Ngôn, nói muốn gả Bách Hợp cho hắn sao?"
"Đương nhiên ta phải hỏi trước xem Thẩm Ngôn có đồng ý hay không, nhưng nha hoàn của nàng xinh đẹp chói mắt như vậy, là đàn ông ai chẳng thích, hơn nữa ta còn nói với mẫu thân Thẩm Ngôn ta sẽ đưa đồ cưới trị giá một ngàn lượng qua, đương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/y-lo-phong-hoa/989765/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.