“Tại vì mày không xứng.”
Cậu nhớ rằng bản thân đôi mắt đỏ đậm, trong căn phòng tối tăm chật hẹp trực tiếp túm chặt cổ áo người đàn ông đối diện, dùng hết toàn lực mà một quyền đánh tới.
Tên điên đối diện lui về phía sau một bước, che mặt, bắt đầu cười ha hả, khuôn mặt một mảnh xanh tím, mở miệng đều là máu, âm thanh lại âm lãnh như rắn độc: “Tống gia sẽ không bỏ qua cho tao, bọn họ rất nhanh sẽ tìm đến đây. Nhưng tao cũng không cần, dù gì bây giờ tao cũng chẳng còn gì cả. Ha ha ha ha ha ha ha cùng chết đi Tống Dụ, ai cũng đừng hòng sống tốt. Tao không dễ chịu, mày không dễ chịu, Tạ Tuy cũng đừng mơ dễ chịu.”
“Đồ điên.”
Đầu đau như búa bổ, tầm mắt chậm rãi trở nên mê man.
Cậu lui về sau một bước, giẫm phải ống tiêm chứa rượu.
Bên ngoài là mưa to gió lớn.
Cậu lảo đảo đi ra khỏi nhà kho, nhưng cũng không biết mình đang ở nơi nào.
Bên cạnh là một con đường cao tốc, một chiếc lại một chiếc xe phóng qua, tiếng còi lảnh lót trong đêm mưa.
Một cuộc điện thoại gọi tới.
Cậu cắn chặt răng, ngón tay run rẩy bấm lên nút nhận.
“Tống Dụ, em bây giờ ở nơi nào?”
Bên kia điện thoại là giọng nam nhân lo lắng dò hỏi, hoàn toàn mất đi bình tĩnh cùng tự tin trong dĩ vãng, thanh âm thanh lãnh run rẩy.
Trái tim đột nhiên bị câu lên. Cậu thống khổ ngồi xổm xuống, một câu đều không nói ra được.
Từ ngữ bị kẹt giữa cổ họng, chỉ có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-thanh-truc-ma-phao-hoi-cua-van-nhan-me/1604938/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.