Trong lòng Tống Dụ một mực lo lắng cho trạng thái của Tạ Tuy, tối về ăn cơm cũng bị mất tập trung.
Gắp một đũa rau xanh, ngậm trong miệng, nhai một miếng mất hết nửa phút, cơm cũng không xúc được mấy muỗng.
Bà ngoại Mạnh nhìn mà lắc đầu, thở dài, nhưng cũng không nói gì cậu.
Cơm nước xong, tắm rửa xong, Tống Dụ vô cùng lo lắng mà lên lầu, trở về phòng, chuyện đầu tiên là gửi tin nhắn cho Tạ Tuy.
Bô lô ba la một loạt tin nhắn.
[Tống Dụ: Cậu không sao chứ?]
[Tống Dụ: Trạng thái ban ngày của cậu tớ càng nghĩ càng thấy không ổn. Có phải bị trúng tà không!]
[Tống Dụ: Cậu tối nay ngủ được không?]
[Tống Dụ: Có muốn tớ đọc Chú Đại Bi cho cậu không! Hoặc là tớ gọi điện thoại cho cậu, đọc cậu nghe một đoạn giá trị cốt lõi của chủ nghĩa xã hội nhé!]
Sự lo lắng sắp sửa tràn ra khỏi màn hình.
Hoàn toàn không giống phong cách quan tâm của thẳng nam chấm một cái ‘.’ như hồi trước.
Quả nhiên, đối với bạn cùng bàn sẽ khác với bình thường.
Thời điểm Tạ Tuy nhận được tin nhắn.
Hắn đang xem tư liệu, trên đó toàn bộ là thông tin liên quan tới Tống Dụ. Lúc trước, hắn vì chuyên môn điều tra Tống Dụ, tốn công tốn sức sắp xếp tài liệu, nhưng mà bây giờ nhìn lại, cũng không cần thiết.
Hắn cụp mắt nhìn xuống màn hình điện thoại di động. Tạ Tuy ngắn gọn đáp lại một dòng chữ.
[Tạ Tuy: Không sao rồi.]
Tống Dụ không tin. Ở trong Quỷ Ốc sợ đến như vậy, như thể mất hồn, không có chuyện gì mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-thanh-truc-ma-phao-hoi-cua-van-nhan-me/1604933/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.