Tống Dụ phi thường muốn tống cổ cái tên Tần Mạch ngu xuẩn kia đi nhưng không tìm được biện pháp, chỉ có thể trước tiên chịu đựng. May là khu phòng học của lớp 10 và 11 cách nhau không quá gần, khó được dịp chạm mặt, cũng không khiến cậu quá lo lắng.
Khí trời vào mùa thu, trong sân trường hoa quế nở.
Khi đi học, gió từ bên ngoài thổi vào lớp đều sẽ mang theo mùi thơm ngát, nhàn nhạt, lành lạnh.
Trong tiết sinh hoạt lớp, lớp trưởng phát tờ đơn đăng ký tham gia hội thao ra, đứng trên bục giảng, hắng giọng: “Đây là hội thao lần đầu tiên của chúng ta trong năm cấp ba, mọi người giữ thể diện, tùy tiện chọn một môn đi. Quan trọng là tham gia, cứ vui đùa đi ngang qua là được rồi, đứng hạng nhất từ dưới đếm lên cũng không sao.”
Tống Dụ không có hứng thú, dù sao kỳ thi giữa kỳ sắp tới rồi, cậu phải chăm chỉ ôn tập, tiếp tục duy trì hình tượng học bá của mình.
Nhưng lúc đơn đăng ký truyền đến, cán bộ môn thể dục cực kỳ tin tưởng cậu, hùng hục đẩy đám bạn học trước mặt mình ra, nhiệt tình như lửa mời cậu tham gia: “Dụ ca, Dụ ca, hội thao cậu báo tên chứ?”
Tống Dụ cầm bút, từ chối: “Không đi. Tôi muốn ôn tập, nỗ lực cho kỳ thi giữa kỳ.”
Cán bộ thể dục không cam lòng: “Dụ ca, cậu đánh nhau lợi hại như vậy, khẳng định chơi thể thao cũng không kém. Đừng lãng phí thiên phú tuyệt vời như thế, làm lớp chúng ta vẻ vang không tốt sao?”
Tống Dụ chậc một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-thanh-truc-ma-phao-hoi-cua-van-nhan-me/1604922/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.