Tuy nói Trạng Nguyên lâu đã kín người, thế nhưng Tiểu Ngốc Tử lại là thế tử của Phong vương phủ, y muốn ăn lẩu, tự nhiên sẽ có người tự nguyện nhượng ra chỗ ngồi.
Tiểu Ngốc Tử không an phận ngồi ở trên ghế, một bên chờ đồ ăn một bên chớp chớp mắt to trong suốt sáng ngời, bất kể ai nhìn cũng đều có thể thấy là tâm tình của y đang rất tốt. Phong vương cùng vương phi tuy rằng rất kỳ quái vì sao cảm xúc của Tiểu Ngốc Tử sẽ chuyển biến nhanh như vậy, thế nhưng chỉ cần Bảo Bảo vui vẻ, bọn họ cũng không quản nhiều như vậy. Chỉ là vương phi vừa nghĩ đến Tiểu Ngốc Tử không biết bị vương bát đản nào khi dễ, liền nhịn không được khổ sở trong lòng.
“Bảo Bảo uống ly trà trước đi, ta kêu quản gia đi hỏi xem lẩu như thế nào còn chưa tới.” Phong vương phi thay Tiểu Ngốc Tử đổ một ly trà nóng, tri kỷ nói.
Tiểu Ngốc Tử rất là nhu thuận nâng chung trà lên, uống một hơi cạn sạch, đang muốn cùng mẫu thân nói rằng chính mình muốn đi xuống phòng bếp, liền nghe được một thanh âm vang lên.
Cửa gỗ lim khắc hoa bị đẩy ra từ bên ngoài, có một người bưng một nồi lớn đi đến. Nhìn thấy người nọ, hốc mắt Tiểu Ngốc Tử liền đỏ. Khi không thấy được hắn thì nhớ hắn, nhìn thấy rồi thì lại giận hắn.
Tiểu Ngốc Tử còn không biết, hiện tại, loại cảm giác này được gọi là tình yêu.
Lục Thanh rốt cuộc gặp lại Tiểu Ngốc Tử của hắn, bảo bối quý trọng nhất của hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-chi-gia-huu-soa-phu/1576091/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.