Ngôn Phi có hứng thú nhìn Lục Thanh, cười nói:“Nga? Có chuyện gì trước nói nghe xem?”
“Đương nhiên là chuyện tốt.” Lục Thanh định liệu trước nói:“Trong tay ta có một vài loại đồ ăn mới phát hiện, Trạng Nguyên lâu cùng ta hợp tác, tự nhiên là kiếm không mệt.”
Ngôn Phi rất kỳ quái nhìn Lục Thanh, không rõ hắn vì sao phải bỏ gần cầu xa. Rõ ràng chỉ cần mở miệng liền có thể được đến một số bạc lớn, hắn lại nhất định muốn chính mình kiếm. Bất quá nếu cẩn thận ngẫm lại thì xem ra Lục Thanh thực mới là người thông minh, bạc có mà xài thì đến một ngày nào đó cũng sẽ hết, nhưng nếu hắn có thể hợp tác với thiên hạ đệ nhất tửu lâu thì sau này không lo tài phú không chảy vào túi của hắn. Ở mặt ngoài xem ra Lục Thanh rất ngốc, thế nhưng trên thực tế Lục Thanh rất tinh minh.
“Được, vậy cứ định như vậy.” Ngôn Phi nghĩ nghĩ, sau đó uống sạch chén trà trong tay.
Lúc này thì đến phiên Lục Thanh kỳ quái,“Ngươi còn chưa hỏi ta muốn hợp tác như thế nào mà đã đồng ý? Không sợ ta làm hại thanh danh Trạng Nguyên lâu của các ngươi sao?”
Nào dự đoán được, sau khi Ngôn Phi nghe Lục Thanh nói xong, cười ha ha, một chút cũng không thèm để ý nói:
“Tiểu tử, ngươi quá ngây thơ rồi, cho dù Trạng Nguyên lâu dùng thỉ trong hầm cầu để bán thì cũng có người nguyện ý ăn, ngươi tin hay không?”
Lục Thanh nhất thời không nói gì. Đây chính là hậu trường tráng kiện trong truyền thuyết sao, xem ra không thể khinh thường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-chi-gia-huu-soa-phu/1576090/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.