Đúng như dự kiến, địch nhân thật sự cường đại, thế nhưng là trượng phu của Tiểu Ngốc Tử, Lục Thanh tuyệt đối sẽ không lùi bước. Cho dù người mang Tiểu Ngốc Tử đi là cha ruột thì cũng không thể! Lục Thanh biết như vậy thực ích kỷ, nhưng nếu xét đến việc Tiểu Ngốc Tử có thể không lưu lại bên người của hắn thì Lục Thanh triệt để nóng nảy. Hắn liếc mắt nhìn liền nhìn thấy được một chiếc xe ngựa được tầng tầng bảo hộ, không hề nghi ngờ, Tiểu Ngốc Tử liền ở nơi này. Nhưng mà, làm sao để tiếp cận này chiếc xe ngựa kia thì đúng là một vấn đề thật lớn. Trước khi xuyên việt, Lục Thanh là một người đọc sách, chưa từng luyện qua võ công, mà sau khi xuyên việt dù Lục Thanh được linh tuyền cải tạo nên thể chất cường tráng hơn nhiều so với người bình thường, thế nhưng đối mặt nhiều cao thủ như vậy, hiển nhiên là không đủ xem.
Thị vệ trưởng rút đao chỉ vào mặt Lục Thanh, thanh âm lãnh khốc không có một tia cảm tình, thật giống như là một cổ máy:
“Ta mặc kệ ngươi là ai, trong vòng “mười tức”, mang theo con hổ của ngươi rời xa nơi này, bằng không đừng trách đao kiếm không có mắt.”
“Ban ngày ban mặt mà lẻn vào nhà dân, bắt cóc thê tử người khác, cho dù các ngươi là người của vương phủ thì cũng phải giải thích rõ ràng!”
Lục Thanh biết rõ, về võ công thì hắn không phải là đối thủ của những người này, cho nên chỉ có thể dùng đạo lý và thương thuyết:
“Theo luật của Tây Lưu, Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-chi-gia-huu-soa-phu/1576085/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.