Lục Thanh nghe Tiểu Ngốc Tử nói những lời này, vội vàng đem bát lấy ra chỗ khác.
“Nếu Bảo Bảo cảm thấy ngán chân gà thì uống chút canh trước được không?”
Lục Thanh đã cố ý để thêm nhân sâm vào trong canh để giúp Tiểu Ngốc Tử bồi bổ thân thể, mà nước để nấu canh gà tất nhiên cũng có nhỏ thêm vài giọt linh tuyền trong hồ lô, canh gà vừa ngon lại vừa có giá trị dinh dưỡng cao. Hơn nữa vì nước canh có linh tuyền, cộng với việc Lục Thanh dùng thìa bỏ múc bỏ hết lớp mỡ dầu bên trên, cho nên canh gà sẽ không có cảm giác đầy mỡ như bình thường.
Sắc mặt Tiểu Ngốc Tử trắng bệch, xem ra thân thể của y là rất không thoải mái, nhưng Tiểu Ngốc Tử vẫn nhu thuận gật gật đầu, tiếp nhận canh gà trong tay Lục Thanh, cô lỗ cô lỗ uống vào trong bụng.
Uống xong bát canh gà cực kỳ bổ dưỡng này, tinh thần Tiểu Ngốc Tử có chút tốt lên, ánh mắt đáng thương hề hề mà chân gà, giống như không hài lòng vì bản thân không có ăn được miếng thịt gà nào vậy. Khóe miệng Lục Thanh hơi hơi gợi lên, cười nói:
“Trong nhà còn có thật đồ ăn ngon, Bảo Bảo có thể tùy tiện cầm ăn.”
Thời điểm quá niên, bởi vì các thương gia đều không mở cửa, cho nên phải tồn trữ nhiều thức ăn, Lục Thanh đương nhiên cũng không ngoại lệ, hắn đã sớm chuẩn bị tốt.
Tiểu Ngốc Tử đối với vài món đồ ăn như là hạt dưa, đậu phộng… đã sớm thèm nhỏ dãi, cho nên Lục Thanh vừa dứt lời,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-chi-gia-huu-soa-phu/1576084/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.