Đông chí qua đi, hừng đông càng ngày càng sớm.
Lục Thanh cùng Tiểu Ngốc Tử hai người song song nằm ở trên giường, liên động đều không nghĩ động. Bình thường vào giờ này, Lục Thanh đã rời giường rửa mặt chuẩn bị đi trong điếm, mà hôm nay, hắn thầm nghĩ ôm Tiểu Ngốc Tử của hắn mà ngủ nướng.
Hai người làm lần đầu tiên cho nên không thế kéo dài, nhưng lại tràn ngập tình yêu, cảm giác linh hồn và thể xác hợp nhất thật sự tốt đẹp đến độ không thể dùng ngôn ngữ để miêu tả. Lục Thanh nghĩ, lúc này Tiểu Ngốc Tử đã chân chính thuộc về hắn. Có lẽ Tiểu Ngốc Tử chính là người định mệnh của Lục Thanh ở kiếp này, cho nên hắn mới có thể vượt qua thời không để đến bên người Tiểu Ngốc Tử. Lục Thanh từng cho rằng đời này hắn đều sẽ sống cô độc suốt quãng đời còn lại, thẳng đến khi hắn gặp được Tiểu Ngốc Tử thiên chân lại đáng yêu, cả ngày kề cận hắn. Nhất cử nhất động của Tiểu Ngốc Tử đều chiếm trọn tim hắn, mỗi một ngày qua đi, Lục Thanh đều cảm thấy rằng hắn càng không ly khai Tiểu Ngốc Tử.
“Ân ~”
Tiểu Ngốc Tử ủy khuất “ân” một tiếng, lông mi thanh tú ninh lên, bộ dáng giống như là sắp thanh tỉnh. Lục Thanh vội vàng ôm eo Tiểu Ngốc Tử, nhẹ nhàng vỗ sau lưng y, muốn làm cho y nghỉ ngơi trong chốc lát, lại không nghĩ rằng Tiểu Ngốc Tử cảm giác được hắn tồn tại, lập tức liền mở mắt to, ánh mắt mang theo ủy khuất nhìn Lục Thanh.
Đối mặt Tiểu Ngốc Tử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-chi-gia-huu-soa-phu/1576075/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.