“Tiểu Trần, đến nếm thử hương vị của ngươi xem thế nào.” – Dương Dật đem dịch thể trong lòng bàn tay hướng lên mặt Trần Tĩnh. Trần Tĩnh quay mặt sang một bên không nhìn, trước kia Dương Dật tuyệt đối không làm mấy chuyện thế này, y có chút không quen, mặt liền đỏ như trái cà chua chín.
“Người đừng gọi ta là Tiểu Trần.” – Trần Tĩnh nói. Y không thích Dương Dật ở trước tên của mình đặt chữ Tiểu, nghe chẳng hay chút nào.
Dương Dật vừa nghe đã đoán được ý của Trần Tĩnh, chỉ cần hắn đổi cách gọi, Trần Tĩnh nhất định sẽ đồng ý liếm thứ trong tay hắn. Nhìn bộ dáng thẹn thùng của y, hắn cảm thấy đặc biệt thú vị.
“Được, vậy ngươi thích ta gọi là gì? A Trần hay A Tĩnh?” – Dương Dật liếm liếm chóp mũi Trần Tĩnh.
“A Tĩnh đi, nghe hay hơn, vả lại cũng giống ngươi một chữ.” – Trần Tĩnh nói xong đưa tay nắm lấy tay Dương Dật đưa lên miệng nhẹ nhàng liếm một cái.
“A…” – lòng bàn tay Dương Dật lập tức co rụt lại, bụng dưới sớm đã phát nhiệt, nhưng mà không biết phải bắt đầu như thế nào, dù sao đây cũng là lần đầu hắn cọ sát thực tế thế này a.
Trần Tĩnh cầm lấy tay Dương Dật từng chút từng chút đem dịch thể trên đó liếm sạch sẽ, mãi cho đến khi không còn ngửi thấy quá nhiều vị tanh nữa mới thôi.
“Hương vị thế nào?” – hai mắt Dương Dật lóe lóe hỏi.
“Có chút tanh.” – Trần Tĩnh thật thà đáp.
“Ngươi đúng là mộc đầu nhân nha, một chút tình thú cũng không có.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-chi-gia-huu-hien-the-nha-co-vo-ngoan/1457481/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.