. Cô bị một bàn tay kéo hút vào bên trong hố đen đó, xung quanh trở nên tối tăm không bóng người.
- Có ai ở đây không?
- Có ai không làm ơn lên tiếng đi?
. Trả lời cô là sự im lặng đến đáng sợ , cô ngồi bệt xuống đất ôm đầu mệt mỏi.
- Cái quái gì đang xảy ra với tôi vậy?
- Cô gái!
. Cô đứng bật dậy tìm chủ nhân của giọng nói đó nhưng tìm mãi cũng chẳng thấy ai, giọng nói đó cứ truyền đến bên tai cô.
- Cô muốn tiếp tục sống chứ?
- Cô là ai? Tại sao không xuất hiện?
- Đừng bận tâm ta là ai, hãy trả lời câu hỏi của ta, cô muốn tiếp tục sống?
. Cô đứng chết trân người, hỏi như vậy có lẽ nào? không cần suy nghĩ cô cũng có câu trả lời, cô đâu muốn chết oan uổng như vậy!
- Tôi...tôi muốn tiếp tục sống!
- Được, tôi sẽ giúp cô, mong cô hãy đối tốt với những người ở đó.
- Ở đó...?
. Chưa kịp hỏi xong cô cảm thấy choáng váng rồi ngã xuống...
. Đầu cảm thấy nhức nhói đến không ngủ được, cô tỉnh dậy khẽ mở mắt mơ màng nhìn xung quanh. Sao mọi vật đều lạ đến vậy?
- Tiểu thư! May quá người đã tỉnh rồi, để nô tì đỡ tiểu thư.
. Cô ngờ nghệt nhìn bộ trang phục mà cô bé kia đang vận. Là trang phục cổ đại?
- Cô... vừa gọi tôi là gì?
- Tiểu thư người đừng đùa với nô tì như thế!
- Tiểu thư? Cách gọi này... Đừng suy nghĩ lung tung sao có thể được chứ. “Mong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-lam-sung-phi/172705/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.