. Cô bất mãn nhìn hắn, cứ hễ có chuyện gì xảy ra liền bị hắn lôi đến tra khảo.
- Nha hoàn của ngươi giữ độc tố trong người làm gì? Nay Hiểu Nguyệt lại bị trúng loại độc đó mà làm ảnh hưởng đến thai nhi, sao có thể tránh khỏi nghi ngờ?!
. Tiểu Xuân ngẩng đầu lên xem sắc mặt của cô, lo sợ vì nghe tin Tô Hiểu Nguyệt có mang mà đau buồn, nhưng ánh mắt của cô vẫn quật cường, chuyện này lão nương đã biết từ đời nào rồi kia chứ!
- Tại sao ngươi lại có chỗ độc này?
- Nô tì....
. Suy nghĩ chợt thoáng qua, chiếc túi thơm kia từ lâu đã bị đánh tráo mà nàng không hề hay biết, trong tình thế này đã dồn tiểu thư vào đường cùng, Tô Hiểu Nguyệt lại được sủng ái như vậy căn bản là không có cách nào hoá giải, nàng đã đến lúc phải trả ơn cho tiểu thư rồi.
- Vương gia! Là nô tì làm! Chuyện này hoàn toàn không liên quan đến vương phi.
. Hắn nhíu mày lại, khí giận nổi lên nhìn về phía Tiểu Xuân.
- Tiểu Xuân! Em nói gì vậy hả? Không đúng! Em ấy vô tội!
- Im đi! Ả ta đã chịu nhận ngươi còn nói cái gì nữa! Người đâu, lôi ả xuống ba ngày chịu cực hình, sau đó đem chôn sống cho ta!
- Nam Phong! Ngươi đồ cầm thú!
. Sắc khí hắn đổi thành một màu đỏ, tức giận đùng đùng đi xuống bóp mạnh cổ cô nâng lên.
- Tiện nhân ngươi còn dám nói ta là cầm thú? Được, mau lôi nàng về Tuyết Cô viện, tối nay ta cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-lam-sung-phi/1634433/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.