. Trong gian phòng không có lấy một tia ánh sáng, bao trùm là một mảng tối, nhớp nháp, tiếng chuột chạy qua chạy lại kêu chít chít, quanh phòng bốc mùi hôi thối khiến cô không chịu nổi mà nôn mửa mấy lần. Cô đã ở đây hai ngày rồi, hai ngày không động tĩnh, hai ngày không thấy ánh sáng, hai ngày cô phải ăn những thức ăn nấm mốc của nhà tù, cơm sắp ôi thiêu kèm vài cộng rau héo, cô dù gì cũng là nữ chủ nhân ở đây, sao lại bị đối xử như vậy? Còn Lan Tâm và Tiểu Xuân, đến giờ vẫn chưa gặp các em ấy, không biết có chuyện gì xảy ra hay không?
. Cộp...cộpp...cộpp, tiến bước chân vang lên, cô ngẩng đầu lên nhìn người kia qua song sắt
- Ai nhaz... không ngờ cũng có ngày Vương phi chính thất lại bị phu quân mình tống vào đây!
- Tô Hiểu Nguyệt! Ngươi rốt cuộc cũng lộ rõ bộ mặt nham hiểm của ngươi!
. Cô căm phẫn nhìn Tô Hiểu Nguyệt - nữ nhân đã cướp đi người cô yêu thương nhất!
- Vương phi tỷ tỷ! Hôm nay ta đến là để thăm ngươi sẵn tiện báo tin vui cho ngươi biết!
- Nếu ngươi đến xem ta khốn khổ thế nào thì ngươi mau chóng quay trở về đi, ta vẫn sống rất tốt!
- Rất tốt? Thức ăn của heo kia ngon lắm sao? Có phải con của ngươi cũng rất thích ăn cơm này?
- Ngươi mau biến khỏi đây...!
. Cô nghiến răng nhìn nàng ta, cô là đang muốn yên tĩnh lại bị nữ nhân phiền toái này đến quấy phá!
- Chủ tử! Người mau rời khỏi đây, ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-lam-sung-phi/1634429/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.