. Lục Ý vội vã vào phòng chốt cửa cẩn thận rồi đi lại phía chủ tử - Tô Hiểu Nguyệt
- Chủ tử! Nô tì đã làm theo người căn dặn, bên kia vương gia có lẽ đang thẩm vấn nàng ta
- Hảo! Chúng ta qua đó xem kịch hay
. Tô Hiểu Nguyệt ngồi trước gương vẫn đang mân mê lọn tóc trước ngực, khoé môi cong lên nở một nụ cười làm Lục Ý thoáng rùng mình
----------
. Cô thấy hắn liên tục nghi ngờ liền không khỏi thương tâm
- Cái khăn tay đó quả thật là của ta!
- Nếu là của ngươi thì mau giải thích cho bổn vương, tại sao nó lại nằm ở chỗ Thất vương phi gặp nạn?
- Là ta làm rơi!
- Trùng hợp đến vậy? Ngươi vẫn luôn miệng nói rằng sau khi Thất vương phi rời đi ngươi cũng không đặt chân ra khỏi phòng nửa bước, cớ sao khăn tay lại bay đến đó?
. Cô nhíu mày lại nhìn hắn, là đang muốn ép cô?
- Phong! Trong phủ có chuyện gì vậy? Sao chàng lại lớn tiếng với tỷ tỷ?
. Tô Hiểu Nguyệt vừa khéo lại vào đúng lúc dầu sôi lửa bỏng, uyển chuyển đi đến ngồi vào lòng hắn không nể mặt ai
- Đã kinh động đến muội rồi!
. Hạo nhìn nàng ta liền nhếch môi lên
- Vương phi! Còn không mau trả lời ta?
- Nam Phong! Cái đầu của ngươi thật sự là chứa những thứ gì? Sao ngươi không nghĩ là có ai đó hại ta? Biết đâu thủ phạm lấy trộm khăn tay của ta rồi vu oan giá hoạ!
- Hại ngươi?! Được! Ta truyền người nhặt chiếc khăn cho ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-lam-sung-phi/1634428/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.