“A Trạch, phụ mẫu rất tốt, tiểu muội cũng rất tốt, bọn họ thật sự không thể dọn đến nhà chúng ta sao? Mỗi ngày ngươi vừa đi, trong nhà chỉ còn mình ta với Kim Hoa, tuy rằng ta có người nói chuyện cùng, nhưng rất buồn……”
“Buồn ư? Vậy ngày mai ta đưa ngươi cùng đi nhé?”
“Bớt cắt ngang lời người khác đi, ta đang nói chuyện đứng đắn đó!”
Đi trên xe ngựa rung lắc như vậy, Kim Vân Châu cảm thấy khá buồn ngủ, nhưng nàng ấy đang dựa vào trong lòng n.g.ự.c trượng phu lại tỏ ra cực kỳ cố chấp lại hỏi thêm một lần.
“Bây giờ ngươi vừa nhận phụ mẫu xong, nhất định ngươi nói sẽ có tác dụng hơn ta!”
“Ngươi suy nghĩ cái gì vậy? Ta bảo bọn họ qua hậu viện của trà lâu ở, bọn họ còn không chịu, huống chi là tòa nhà của ngươi. Không phải nói tòa nhà của ngươi không tốt, chỉ là… suy cho cùng nơi đó cũng là của hồi môn của ngươi, ngươi có hiểu không? Ngoan nào, buồn ngủ thì ngủ một lát đi, ta sẽ xử lý chuyện của phụ mẫu mà. Ngày sau nếu buồn cứ nói, để ta mang ngươi ta ngoài.”
Liễu Trạch vỗ lưng dỗ ngọt nàng ấy một hồi, cuối cùng cũng dỗ được nàng ấy ngủ rồi.
Ngày thứ hai, lúc hắn ra cửa, rất nhớ lời ước hẹn, đã mang theo Kim Vân Châu cùng đi ra ngoài, khiến cho nàng ấy vui tới mức cơm sáng cũng ăn được nhiều hơn một chén.
Hôm qua bởi sợ mọi người của Lê gia cảm thấy không được tự nhiên, cho nên nàng ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3611341/chuong-341.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.