Tổng cộng gặp được ba bốn người, tính tính đại gia một ngày thu hoạch không sai biệt lắm, biết hôm nay đại khái có thể được nhiều ít con cua. Ít nhất cũng có được hai ba mươi cân.
Lê Tường muốn chế biến ra mỡ cua sớm một chút, vừa lúc kịp ngày đại thọ 80 của Giang lão gia tử, như vậy sẽ kiếm được một khoản tiền lớn. Chẳng qua hiện tại trong tay nàng không có tiền, cho nên có chút xấu hổ.
Mãi cho đến khi thuyền cập bến tàu, cuối cùng nàng mới cố lấy hết dũng khí mở miệng nói với phụ thân nàng.
“Phụ thân, ngươi có thể cho ta mượn chín đồng bối không?”
“Hử? Mượn?Tường Nhi, ngươi muốn mua cái gì?”
Với Lê gia nghèo túng, chín đồng bối cũng là một khoản tiền không nhỏ, cho dù Lê Giang rất thương yêu nữ nhi nhưng nếu không có lý do chính đáng, hắn sẽ không đưa cho nữ nhi khoản tiền lớn như vậy. Lê Tường tự nhiên cũng nghĩ tới phản ứng này của hắn, ai bảo trong nhà nàng quá nghèo.
“Phụ thân, ta muốn mua chút rượu vàng và mỡ béo, hai dạng đồ vật này có thể biến những con cua lông kia thành đồ vật có thể bán được tiền. Hiện tại nhà ta không thiếu cua lông, chỉ thiếu duy nhất hai dạng đồ vậy kia. Phụ thân, ngươi cho ta mượn một chút đi.”
Đây là lần đầu tiên nữ nhi ngoan ngoãn lên tiếng cầu xin hắn, trong lòng Lê Giang trào dâng một niềm chua xót, cũng không biết tại sao, bỗng dưng hắn lại cảm động một phen, cuối cùng hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3605124/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.