Lê Tường lại đơn giản nghĩ rằng, cho dù ăn no rồi nhưng uống thêm một chút canh vẫn được.
Chỉ cần hắn ăn canh, vậy mọi chuyện cũng dễ nói hơn rồi……
Lê Tường đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị người ta lạnh nhạt từ chối. Dù sao một lần không được thì hai lần, ba lần, dù bị người ta nghĩ da mặt dày, nàng cũng nhất quyết muốn Ngũ lão tứ dạy nàng biết chữ cho bằng được.
Nàng lặng lẽ trở về múc một chén canh, tránh đi phụ thân và nương, sau đó mới đi ra bờ sông. Lạ một điều là, lúc nàng còn đang không biết nên mở lời như thế nào thì Ngũ lão tứ lại chủ động mở miệng hỏi nàng.
“Tìm ta có việc gì ư?”
“Đúng, ta có chút chuyện.” Lê Tường đến gần hai bước, đưa bát canh cho hắn.
“Hôm nay ta mới nấu canh tim heo hầm hạt sen, hương vị cũng không tệ lắm, ta mang qua đây một chén, ngươi nếm thử xem sao?”
Không có chuyện gì tự nhiên tốt như vậy……
Ngũ lão tứ cũng không ngốc, hắn biết khẳng định là nha đầu này có chuyện gì đó muốn nhờ hắn làm.
“Ta không uống canh, có chuyện gì ngươi cứ nói thẳng.”
Thấy người ta đã dứt khoát như vậy, Lê Tường cũng không ngượng ngùng thêm nữa, nàng dứt khoát nói ra mục đích của mình.
“Tứ ca, ta muốn ngươi dạy chữ cho ta.”
“Cái gì? Biết chữ? Ta không nghe lầm chứ?”
Ngũ lão tứ ngoáy lỗ tai, trưng ra vẻ mặt không thể tin tưởng.
“Không nghe lầm đâu, đúng là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3605122/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.