Bắc Kinh cũng đang mưa, sân sau nửa tháng vắng bóng ướt sũng thảm hại, nhiều bông hoa bị hư khiến Thư Nhiên xót xa: "Thật đáng thương, đầu hoa đều rũ xuống cả rồi.." Không thì đã có thể nở hoa thêm một thời gian nữa.
"Ngày mai lấy cái gì đỡ lên." Từ Thận cũng nhìn thoáng qua, coi lời nói của cậu là chuyện nghiêm túc.
Hai người ướt gần hết, vào nhà thay quần áo, Từ Thận đi bật bếp ga, đun một bình nước lớn đủ cho hai người tắm rửa một lần.
"Anh Thận, em phát hiện có một căn phòng bị dột" Thư Nhiên bày xong chậu mới trở về nói với Từ Thận.
"Thời tiết tốt rồi anh đi sửa." Từ Thận lập tức nói.
"Anh có thể không?" Thư Nhiên lo lắng chớp chớp mắt: "Không thì mời thợ chuyên nghiệp đi, chúng ta không thiếu tiền. ”
“Chuyện nhỏ, chỉ cần có dụng cụ là được.” Từ Thận cởi trần, cầm khăn mặt quấn quanh cổ lau tóc, đi tới gian phòng để đồ lặt vặt nhưng không tìm thấy thang.
Thư Nhiên nhìn ra hắn đang tìm cái gì: "Anh muốn thang à?Chờ tạnh mưa em qua nhà hàng xóm mượn một cái... Ha, hắt xì."
Từ Thận lập tức nhíu mày, quay về phòng bếp pha một thùng nước nóng, bê vào phòng tắm: "Đi tắm rửa đi, cẩn thận đừng để bị cảm lạnh."
"À." Thư Nhiên vội vàng đi rửa, mùa hè lạnh là sẽ bị cảm, rất khó chịu.
Từ Thận nhớ rõ lần trước dọn sân viện có nhìn thấy một cái xô đầy cát, trong đó có gừng mọc mầm, liền đi đào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-1983/2513920/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.