Thư Nhiên cũng không phải là người đần độn, lúc này cậu ngậm miệng lại, để lại chút không gian cho Từ Thận tự tiêu hóa.
Cảm thấy gần xong, cậu nhẹ nhàng đưa khăn tay: "Đây."
"Ừm." Từ Thận nhận lấy khăn tay, lau lại nhìn cậu: "Anh đã lớn bằng từng này rồi nhưng chưa từng ăn mì trường thọ. ”
Thư Nhiên thấy hốc mắt hắn đỏ như mắt thỏ, mũi cũng chua xót: "Không sao đâu, sau này năm nào em cũng nấu cho anh một bát. ”
Kiếp trước chết ở tuổi 37, đời này trường mệnh trăm tuổi.
"Được." Từ Thận nói, Ăn phần mì và canh còn lại.
Sau khi bình tĩnh lại một chút, hắn cầm lấy hộp nhạc: “Cái này cũng cho anh à?”
Thư Nhiên: "Ừ, anh xem đi."
Từ Thận cẩn thận quan sát, đồ chơi biết tấu nhạc, phía trên có hai đứa nhỏ đang xoay chuyển, chuyển đến gần thì hôn nhau, hắn phì cười: " Đúng là phong cách của em."
Thư Nhiên cũng cười: "Đáng yêu đúng không? ”
"Đáng yêu." Từ Thận nhận món quà này, khen ngợi: "Rất đáng yêu. ”
Hắn mang vào phòng ngủ đặt trên kệ, bên cạnh là khung ảnh mà hai người mang tới từ Nam thị.
Quan sát món quà cảm thụ niềm vui được tổ chức sinh nhật. Từ Thận ngang ngược ôm lấy Thư Nhiên, đi lên giường. Vành tai tóc mai chạm nhau, Từ Thận lấy thuốc ngọc của vợ ra, tự mình ra trận.
Thư Nhiên đang run rẩy, ánh mắt Từ Thận mông lung hôn lên trán trơn bóng của cậu,
"Chúc mừng sinh nhật." Không biết qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-1983/2513918/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.