Thân hình của Mạn Nhi cứng đờ lại, trên mặt hiện lên vẻ bối rối.
Khi Tiểu Hỉ Tử đột nhiên dẫn người xông vào phòng nàng ta, nàng ta đã đoán được sự việc có lẽ đã bại lộ, cho đến khi bị đưa đến trước mặt An Thanh và bị chất vấn về nguồn gốc của chiếc trâm vàng, nàng ta đã hiểu rõ tất cả.
Chỉ là, nàng ta vạn lần không ngờ rằng An Thanh lại không theo lẽ thường mà ra bài, lại nói chiếc trâm này là của nàng làm mất.
Một chiếc trâm vàng bình thường như vậy, phúc tấn là đích nữ của vương công Mông Cổ, ai sẽ tin lễ cập kê của nàng lại là cái này.
Nhưng lúc này tin hay không không còn quan trọng nữa, nếu An Thanh nhất định cho là vậy, thì ai có thể…
Nàng ta không thể tin được ngẩng đầu lên, còn có gì mà không hiểu nữa, An Thanh đây là muốn oan uổng nàng ta đến chết!
Dù chỉ là một chiếc trâm vàng bình thường thì sao, khi nó được gán cho một ý nghĩa khác, An Thanh muốn trừng phạt nàng ta thật nặng, e rằng cũng không có gì đáng bàn cãi.
“Phúc tấn ngài không thể, ngài…”
“Bổn phúc tấn vì sao không thể, hử?” An Thanh lạnh lùng cười nói.
Nàng ta có chút thông minh vặt, nhưng lại quên mất một điều, chủ tớ có khác, chỉ cần chủ tử đã quyết định chuyện gì, thì nô tài làm sao có thể biện bạch lấy nửa lời.
Đó chính là thời đại này, An Thanh luôn không muốn làm một người nắm tính mạng của người khác trong tay tùy ý thao túng, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-toi-trieu-thanh-ngay-ngay-lam-ruong/5201545/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.