Trong phòng, Lưu trắc phúc tấn đang rũ rượi dựa vào sập mềm, cả người trông rất thiếu tinh thần.
Triệu ma ma đẩy cửa vào, không biết đã thì thầm gì vào tai nàng ta, chỉ thấy nàng ta chợt ngồi thẳng người dậy: “Chuyện này là thật sao?”
“Vô cùng chân thật!” Triệu ma ma hiển nhiên cũng hết sức phấn khởi, vừa khoa tay múa chân vừa nói: “Bên Chính điện ngày thường vây kín như thùng sắt, lão nô phải tốn không ít công sức mới thăm dò được.”
Lưu trắc phúc tấn lập tức như được tiêm máu gà mà đứng dậy, vừa đi đi lại lại vừa nói: “Hừ! Ngày thường làm ra vẻ tiểu thư khuê các, không ngờ sau lưng lại có loại đức hạnh này!”
Triệu ma ma hùa theo: “Ai nói không phải chứ, ai có thể ngờ đường đường là phúc tấn của Hoàng tử lại thô tục như vậy, lại giống như thôn nữ quê mùa, xuống đất làm những công việc hạ tiện của kẻ chân lấm tay bùn. Truyền ra ngoài nhất định sẽ khiến người ta chê cười đến rụng răng, cũng sẽ khiến Gia mất hết thể diện, nam nhân nào có thể thích nổi.”
Lời này hiển nhiên chạm đến đáy lòng của Lưu trắc phúc tấn, mấy ngày nay người khác chỉ nghĩ nàng ta đang tức giận vì chuyện đêm đó, nhưng nào có ai biết nàng ta thực ra còn hoảng sợ hơn.
Trước khi phúc tấn vào cửa, người khác đều nghĩ Lưu trắc phúc tấn ở hậu viện của Ngũ a ca được sủng ái, thực ra chỉ có nàng ta tự mình hiểu rõ, trong lòng Dận Kì không có nàng ta, trước đây mỗi lần hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-toi-trieu-thanh-ngay-ngay-lam-ruong/5201540/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.