Khi An Thanh thành công dời mấy cây dưa quý báu của nàng xuống đất, đã là chuyện của ba ngày sau.
Mấy cây dưa này có được chẳng dễ dàng, đều là bảo bối của nàng, nếu chết một cây thôi nàng cũng sẽ đau lòng chết đi được, cho nên, lúc dời cây, An Thanh không để người khác nhúng tay vào nữa, cố chấp tự mình làm.
Công việc này không khó nhưng cần sự tỉ mỉ, lấy cây từ trong chậu ra, mang cả đất lẫn cây dời xuống đất, rồi tưới đủ nước là được.
Sau khi dời thành công, khoảng bảy đến mười ngày sau, dưa hấu sẽ mọc ra dây leo, lúc này cần phải trải rơm và rạ xung quanh gốc cây.
An Thanh đã dặn Tiểu Hỉ Tử chuẩn bị trước, rơm rạ tuy không phổ biến trong cung, nhưng xét cho cùng cũng không phải thứ gì quá đặc biệt, bỏ ra chút bạc nhờ thái giám chuyên đi ra ngoài cung mua củi hàng ngày tiện thể mang vào một ít, cũng không phải chuyện khó khăn gì.
Sau khi dời cây giống dưa hấu, An Thanh tự nhiên cũng không quên mấy chậu cà chua mà Dận Kì đã tặng trước đó, nàng đã dặn người xới sâu hai luống hoa nhỏ đó và phơi nắng mấy ngà, hôm nay vừa hay có thể dời cây cùng lúc.
Trước đây hắn ta từng làm việc ở phòng hoa của Phụng Thần Uyển. Sau khi đến viện của An Thanh, Tử Tô liền để hắn ta tiếp tục chăm sóc hoa cỏ trong viện, mấy chậu cà chua Dận Kì tặng cũng luôn do hắn ta trông nom.
An Thanh buộc xong thanh gỗ cuối cùng, phủi phủi tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-toi-trieu-thanh-ngay-ngay-lam-ruong/5201539/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.