Người gặp chuyện vui thì tinh thần sảng khoái, do ban ngày được gặp người nhà nên An Thanh tâm trạng rất tốt, buổi tối dùng bữa thì ăn uống ngon miệng, không ngờ lại ăn quá no.
Xuân Hiểu thấy vậy, vội đi nấu trà sơn tra giúp tiêu thực, sau khi uống xong, An Thanh bắt đầu chậm rãi đi vòng quanh bàn trong phòng để tiêu thực.
Dận Kì ngồi trên sập mềm vừa uống trà vừa lộ ra vẻ mặt trêu tức nhìn An Thanh, sao lại cứ như trẻ con vậy, ăn cơm mà cũng để bị no đến mức đó.
An Thanh giả vờ không nhìn thấy vẻ mặt của đối phương, nhưng trong lòng không khỏi thầm mắng.
Người này thật là, sao lại thích nhìn nàng bị chê cười đến vậy, chẳng qua là ăn hơi no một chút, có gì to tát đâu.
Điều đáng ghét nhất là hắn rõ ràng vẻ mặt hả hê, nhưng lại không nói gì cả, khiến nàng ngay cả cơ hội biện hộ cũng không có.
Đúng lúc hai người đang ngầm đấu khẩu, bên ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng động, Tiểu Hỉ Tử nhanh chóng vén rèm bước vào.
“Khởi bẩm Gia và phúc tấn, người của viện Lưu trắc phúc tấn đến bẩm báo, nói Tiểu a ca bị bệnh.”
Chân An Thanh dừng lại một chút, giọng nói không khỏi lộ vẻ lo lắng: “Bị bệnh? Bệnh gì, đã mời thái y chưa?”
Đứa trẻ còn nhỏ như vậy bị bệnh không phải chuyện nhỏ.
Tiểu Hỉ Tử lắc đầu, nói tiểu cung nữ bên viện Lưu trắc phúc tấn chỉ nói là bị bệnh, những thứ khác hỏi đều không biết gì cả, hỏi thêm thì lại khóc lóc thút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-toi-trieu-thanh-ngay-ngay-lam-ruong/5201535/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.