Nhìn bóng dáng ba người biến mất nơi cửa cung, An Thanh không khỏi dâng lên một nỗi mất mát khi phải biệt ly, ngày mai họ đã khởi hành về Khoa Nhĩ Thấm rồi, lần chia tay này, chẳng biết khi nào mới có thể gặp lại.
Dận Kì nhìn nàng, lại không biết phải an ủi thế nào, chỉ đành khô khốc khuyên một câu: “Năm sau đi Mộc Lan Thu Tiễn* là có thể gặp lại.”
*Mộc Lan Thu Tiễn: cuộc săn bắn mùa thu tại bãi săn Mộc Lan.
An Thanh vốn cũng chỉ thoáng buồn một chút, vừa nghe thấy năm sau có thể gặp lại người thân, lập tức hồi máu sống lại, kéo tay Dận Kì xoay người trở về viện.
Lúc này vừa vặn đến giờ dùng bữa tối, hai người sóng vai đi trên đường về, trời đã bắt đầu tối sầm lại, cung nhân đã thắp đèn lồng dọc đường, phía trước còn có một tiểu thái giám xách đèn lồng soi đường cho hai người.
Dận Kì bất chợt nghĩ đến chuyện ở Càn Thanh cung hôm nay, khi đó Hoàng a mã hỏi ba người A Bố Lạt Thản về việc khai khẩn canh tác ở Khoa Tả Hậu Kỳ, còn nói rõ muốn giao công vụ cho một người trong số họ, đợi sau khi sang xuân sẽ cùng bọn người Hoàng Mậu phụng mệnh đi các bộ tộc như Ngao Hán để truyền thụ kỹ thuật canh nông.
Hoàng a mã của hắn vốn coi trọng nhất là việc nông canh, đây rõ ràng là một công vụ tốt hiếm có, ai ngờ Hoàng a mã còn chưa nói sẽ phái ai đi, ba người họ đã bắt đầu nhường nhịn nhau, ai cũng nói đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-toi-trieu-thanh-ngay-ngay-lam-ruong/5201534/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.