An Thanh nhìn biểu cảm hưởng thụ mỹ thực đầy mãn nguyện của Nghi Phi, không khỏi có chút ngoài ý muốn.
Vừa rồi ở Ninh Thọ cung, Thái hậu phản ứng bình thường với món trà sữa ngọt này, không ngờ Nghi Phi lại thích đến thế.
Chẳng qua nghĩ đi nghĩ lại thì cũng có thể hiểu được. Thái hậu là người Mông Cổ chính tông, từ nhỏ uống trà sữa mặn mà lớn lên, đương nhiên không quen cái này, nhưng nghĩ chắc Nghi Phi cũng giống mình, không uống nổi trà sữa mặn đâu.
Một chén trà sữa nhỏ chẳng mấy chốc đã cạn đáy, Nghi Phi vất vả lắm mới kìm nén được ý định uống thêm chén nữa, chỗ còn lại lát nữa uống sau cũng không muộn, lúc này phải nhịn thôi, phong thái không thể mất.
Bà khẽ ho một tiếng, một lần nữa ngồi thẳng người, nghiêm túc nói: “Con có lòng rồi.”
An Thanh cười hì hì đáp lại một câu “Điều nên làm ạ.”
Tiếp đó hai bà tức lại trò chuyện đơn giản một lát, An Thanh thấy thời gian không còn sớm, liền hiểu ý đề nghị cáo lui.
Nghi Phi như cảm thấy mình vừa rồi có chút quá lạnh nhạt, cuối cùng không khỏi khách sáo một câu: “Lúc rảnh rỗi cũng có thể thường xuyên đến Dực Khôn cung ngồi chơi.”
An Thanh đương nhiên vui mừng nhận lời: “Con nhất định sẽ thường xuyên đến bầu bạn giải khuây với Ngạch nương.”
Nghi Phi: “…”
Con bé này thật là biết “thừa thắng xông lên.”
Từ Dực Khôn cung đi ra, lông mày của Tử Tô cứ nhíu chặt lại, bộ dạng như thể có thể kẹp chết một con ruồi.
An Thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-toi-trieu-thanh-ngay-ngay-lam-ruong/5201529/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.