Đã đi hiếu kính chỗ bà mẫu của bà mẫu rồi, thì chỗ bà mẫu đương nhiên cũng không thể thiếu.
An Thanh trở về còn chưa kịp ngồi ấm chỗ, đã mang theo bánh ngọt vừa mới ra lò của Xuân Hiểu, xông xáo chạy đến Dực Khôn cung.
Hì hì, nghĩ đến sắp được nhìn thấy bà mẫu đại mỹ nhân là nàng lại thấy vui vẻ.
Nhưng không may là, khi nàng hăm hở đến Dực Khôn cung thì lại vồ hụt, bị cung nữ báo cho biết Nghi Phi đã đến cung của Đức Phi.
“Ngũ Phúc tấn, nếu ngài có việc gì khẩn cấp, nô tỳ sẽ đi tìm nương nương ngay lập tức ạ.” Cung nữ nói.
An Thanh vội vàng ngăn nàng ta lại: “Không cần, không cần đâu, ta cũng không có việc gì gấp, chỉ là hôm nay có làm chút bánh ngọt Khoa Nhĩ Thấm, định mang đến hiếu kính ngạch nương, nếu ngạch nương đã có việc, vậy để lần sau ta lại tới.”
Cũng không biết là có chuyện gì hay không, nàng mạo muội sang đó cũng không thỏa đáng, may mà đều ở trong cung này cũng thuận tiện, không có cái gì gọi là đi công cốc.
An Thanh đặt bánh ngọt xuống, định rời đi, nào ngờ vừa ra đến cửa Dực Khôn cung thì đụng mặt Nghi Phi đang đi tới, Nghi Phi không biết gặp được chuyện gì tốt, lúc này đang cười tươi roi rói như hoa, tựa như khóm đỗ quyên rực rỡ trên đầu tường, hết sức tươi đẹp bắt mắt.
Mắt An Thanh chợt sáng rực lên, trong lòng lại một lần nữa cảm thán lão Khang thật là có diễm phúc sâu.
Nàng quy củ phúc thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-toi-trieu-thanh-ngay-ngay-lam-ruong/5201528/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.