Giang Vị Lâm tìm một hang động kín đáo và khô ráo ở gần đó, cõng Nguyên Sam về.
Hình như người của Càn Thiên Môn vẫn chưa tuần tra đến đây, tạm thời khu vực này rất an toàn.
Giang Vị Lâm nhìn những vết thương trên cơ thể Nguyên Sam, sau đó nhìn đôi mắt vẫn luôn nhắm nghiền kia, không nhịn được nói: "Nguyên Sam, mở mắt ra cho ta xem một chút."
Nguyên Sam chần chừ rất lâu, dưới sự khuyên nhủ nhiều lần của Giang Vị Lâm mới chịu mở mắt ra.
Nhìn đôi hốc mắt đen ngòm kia, Giang Vị Lâm không khỏi hít sâu một hơi, Nguyên Sam nghe thấy âm thanh này lại tưởng rằng ca ca đang sợ hãi, vội vàng muốn nhắm lại.
Giang Vị Lâm lên tiếng ngăn cản: "Không sao đâu Nguyên Sam, mở ra đi, ta không sợ."
Y rất thấu hiểu cảm xúc của Nguyên Sam.
Nghe được lời này, Nguyên Sam cứng đờ tại chỗ, mặc dù ca ca đã nói như vậy nhưng y thật lòng vẫn ghét cay ghét đắng việc phải để cho ca ca nhìn thấy bộ dạng tàn tạ này của mình.
Giang Vị Lâm nào có để ý đến những điều đó, y chỉ cảm thấy đau lòng, trong lòng dâng lên từng cơn lạnh lẽo, đối với người đang co rúm lại muốn che giấu vết thương trước mắt mình, y chỉ cảm thấy xót xa.
Trước hết y lấy ra đan dược từ nhẫn trữ vật cho Nguyên Sam uống, sau đó cẩn thận rót linh khí vào trợ giúp đối phương hóa giải dược lực. Cuối cùng Giang Vị Lâm lấy ra dụng cụ y tế, cẩn thận xử lý vết thương và máu bầm trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thu-ta-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-nam-chu-co-chap/5220793/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.