Đối với Nguyên Sam mà nói, ngày hôm nay y giống như một người đang vùng vẫy trong vực sâu sắp chết đuối bỗng nhiên gặp được tia sáng duy nhất của đời mình.
Giọng nói ấy vô cùng quen thuộc, dường như có thể thắp sáng linh hồn đã chết lặng của y.
Mặc dù đã mất đi ánh sáng nhưng chỉ cần nghe được một câu này, Nguyên Sam liền biết đó là ai.
Bởi lẽ đó là người mà y đã ngày đêm mong nhớ, nhưng lại không dám chạm vào một lần nữa.
Nguyên Sam nhất thời dâng lên một nỗi hoảng loạn và bối rối, y dùng hết sức đè chặt thanh Hoành Đao đang ngo ngoe rục rịch, bản thân y cũng cong lưng, cố gắng dùng mái tóc dài để che đi cơ thể.
Màn đêm đen nhánh, khung cảnh trong rừng rậm càng trở nên sâu hun hút và âm u.
Sau khi đẩy ra đám cỏ dại và bụi rậm cao lớn, trước mặt Giang Vị Lâm là một... vật thể màu đen?
Mờ ảo có thể nhìn ra là một người, nhưng cả người đều co rúm lại một chỗ, phần lớn diện mạo đều bị mái tóc dài che phủ.
"Ngươi là..."
Mặc dù vậy, Giang Vị Lâm vẫn lờ mờ cảm thấy quen thuộc, y nghiêng người bước lại gần, khi sắp sửa chạm tới thì đối phương lại đột ngột né tránh sang một bên, khiến tay y chạm hụt.
Thấy vậy, Giang Vị Lâm nghĩ là mình đã mạo phạm, có chút xấu hổ rụt tay về.
"Xin lỗi, vô ý mạo phạm."
Bóng dáng màu đen kia vẫn không nhúc nhích.
Giang Vị Lâm cảm thấy càng lúc càng kỳ lạ và quen thuộc, y
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thu-ta-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-nam-chu-co-chap/5220792/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.