Thiên linh căn, tư chất vạn năm khó gặp một lần.
Phàm là tu sĩ có được tư chất Thiên linh căn, tương lai không có ai mà không đạt được thành tựu hiển hách. Họ chính là tài nguyên quý báu nhất của mọi tông môn.
"Khoan đã, thử lại lần nữa!" Đệ tử thực hiện kiểm tra tư chất không dám tin, vội vàng thốt lên.
Giang Vị Lâm vỗ về Nguyên Sam, ra hiệu cho tiểu hài tử thử lại.
Nguyên Sam nghe lời, một lần nữa đặt tay lên. Sau ánh sáng ngũ sắc chớp lóe, tảng đá chỉ còn đọng lại một tầng quang huy nhàn nhạt màu trắng ngần.
"Quả nhiên là Thiên linh căn."
"Lần này Chưởng môn nhất định sẽ rất vui mừng."
"Rốt cuộc cũng đã xuất hiện một tư chất xuất chúng."
Chúng đệ tử xung quanh đều khen ngợi và cảm khái. Nguyên Sam cẩn thận rụt tay về, nép vào trong lòng Giang Vị Lâm, trên mặt cũng hiện lên vài phần vui mừng.
Hình như là kết quả rất tốt, ca ca cũng sẽ rất vui.
"Tốt lắm, đệ đệ ngươi có thể nhập môn." Đệ tử kiểm tra vội vàng nói.
Lẽ ra đây là chuyện đáng mừng, nhưng Giang Vị Lâm lại hiếm khi tỏ ra do dự. Tư chất của y không thể nhập môn thì cũng chẳng sao, dù gì một Đại tông môn như thế chắc là sẽ không làm hại một đứa nhỏ ba tuổi có thiên tư xuất chúng.
Nhưng mà Nguyên Sam thì...
Bên cạnh có đệ tử hiểu được nỗi khó xử của y, liền kéo y qua một bên nói chuyện, tránh làm ảnh hưởng đến những người phía sau.
"Đáng lý ra ngươi không thể nhập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thu-ta-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-nam-chu-co-chap/5220720/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.