Sau khi phá giải pháp trận trong di tích, Tống Thanh để mọi người ở tại chỗ nghỉ ngơi.
Hắn vừa hỗ trợ cho những đệ tử bị thương, vừa chỉ điểm đôi điều cho những ai gặp khó khăn trong tu luyện, thỉnh thoảng cũng dành ra một chút thời gian để nói vài câu với Vương Văn Hưng.
Tuy Tống Thanh không tán đồng hành vi ức h**p phàm nhân của Vương Văn Hưng, nhưng dù sao họ cũng là đồng môn, có lẽ hắn ta chỉ nhất thời hồ đồ nên mới làm vậy, hơn nữa Giang Vị Lâm cũng đã thay trời hành đạo trừng phạt hắn ta rồi, Tống Thanh cũng không định nói thêm, chỉ mong từ nay đối phương có thể thật lòng hối cải.
Thế nhưng trong mắt Vương Văn Hưng thì lại là: Bản thân hắn ta đã chịu nhục nhã trước một phàm nhân, bây giờ còn bị một thằng nhóc 12 tuổi giáo huấn.
Tu tiên luôn tôn sùng kẻ mạnh, thế nhưng không phải ai cũng có tâm kính trọng đối với những người nhỏ tuổi, ngoài khinh thường thì còn có đố kỵ. Vương Văn Hưng cảm thấy Tống Thanh chẳng qua chỉ nhờ vào thiên phú nên mới leo lên được vị trí hôm nay, may mắn được đầu thai vào một cơ thể tốt mà thôi.
Hắn ta ôm một bụng oán khí nhưng lại không để lộ ra ngoài, ngược lại còn bày ra bộ dáng thành thật lắng nghe.
Giang Vị Lâm để tâm nên nhận ra được điểm này, y muốn nói với Tống Thanh vài câu nhưng lại sợ đối phương suy nghĩ nhiều.
Cho nên y lựa chọn nhắc nhở Liễu Nhược Hân.
Y không thuật lại chi tiết những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thu-ta-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-nam-chu-co-chap/5220719/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.