Lâm Sơ xấu hổ tức giận muốn chết.
Trước mắt nàng nói cái gì cũng vô cùng xấu hổ, cho nên dứt khoát im lặng không nói.
Nàng nhìn thoáng qua giường bên kia, tuy rằng có màn giường lụa trong suốt cách nhau, nhưng vẫn có thể nhìn ra Yến Minh Qua nửa tựa vào mép giường, không có nhìn sang bên này.
"Ta muốn mặc y phục, chàng đừng quay đầu." Lâm Sơ sợ hắn không cẩn thận lại đưa tầm mắt liếc sang bên này, phải đưa cái tiêm dự phòng.
Chỉ cần nghe âm thanh, Yến Minh Qua cũng có thể nghe ra một cỗ buồn bực của tiểu thê tử của hắn.
Tuy rằng lúc trước đích thật là kinh diễm, kinh hoảng lại mang theo áy náy, nhưng cảm giác được sự kháng cự cùng tức giận của nàng, đáy lòng hắn lại sinh ra vài phần bực bội mà mình cũng không nói rõ, đầu tiên liền nói ra một câu: “Nàng là thê tử của ta, có cái gì ta không thể nhìn?”
Lâm Sơ đang chuẩn bị lấy y phục thành công bởi vì những lời này của hắn mà động tác cứng đờ.
Hắn nói thật có đạo lý, thế nhưng nàng không cách nào phản bác!
Yến Minh Qua cũng ý thức được lời nói kia của mình không ổn, thay sửa đổi lời nói: “Nàng thay đi, ta không nhìn.”
Trong lòng có vài phần tức giận không hiểu là đang giận Lâm Sơ hay là đang giận mình.
Lâm Sơ giằng co trong chốc lát, nước đã hoàn toàn lạnh.
Lâm Sơ lại nhìn sang bên giường xem xét một cái, xác định Yến Minh Qua sẽ không nhìn trộm, mới run rẩy từ trong thùng tắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-truoc-phao-hoi-cua-nhan-vat-phan-dien/4534154/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.