Nhân viên đoàn phim lúc này rải rác lẻ tẻ, nhưng tiếng của Diệp Nhất Luân rất to, lửa giận vừa bùng lên, sau khi anh siết chặt cổ áo của Khâu Diệc Phong, mấy người xung quanh đều chạy ra ngăn cản.
"Bình tĩnh bình tĩnh, có chuyện gì to tát đâu, cậu Diệp, mau buông tay ra." Lời này là phó đạo diễn nói.
Sức lực của Diệp Nhất Luân rất lớn, khi anh siết chặt cổ áo của Khâu Diệc Phong, mặt Khâu Diệc Phong đỏ bừng cả lên vì khó thở.
Nếu thực sự đánh nhau, vừa nhìn sẽ biết ai là người chịu thiệt.
Diệp Nhất Luân trừng mắt nhìn Khâu Diệc Phong một lúc, sau đó buông ra, chỉ vào mũi anh ta mắng: "Sau này tốt nhất đừng chọc tôi, cách tôi càng xa càng tốt."
Khâu Diệc Phong còn muốn phân bua gì đó, phó đạo diễn tức giận liếc anh một cái, theo sau trách mắng: "Cậu Diệp người ta đã không muốn tính toán với cậu nữa, cậu còn muốn thế nào?"
Khâu Diệc Phong lúc này đột nhiên nhớ lại, trước đây ở mấy đoàn phim kia dám cứng rắn với người khác là vì có Dư Hoàn che chở.
Hiện giờ anh có ai? Ôn Hoa Luân sao?
Khi trước Ôn Hoa Luân nghe nói anh bị Bặc Mạn ức hiếp, chỉ cười lạnh một tiếng, cả cái rắm cũng không thả.
Khâu Diệc Phong tự nhiên có chút hối hận, tại sao anh phải nhận một vai như vậy để bước vào giới điện ảnh.
Suất diễn không nhiều lắm, phải chịu khinh bỉ, còn làm cho Diêu Hi bất mãn.
Thấy anh vẫn tính là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-truoc-cua-vai-ac-khiem-thi/3176773/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.