Diệp Nhất Luân tức giận đến mức cả khuôn mặt đều vặn vẹo, ngày thường anh rất biết nói chuyện, vậy mà thời khắc mấu chốt này lại điên tiết không nói được lời nào.
Chờ đến sau khi Dư Hoàn thoa xong thuốc cho Diêu Hi, cô liếc nhìn thời gian, nói với Diệp Nhất Luân: "Đã muộn rồi, anh về sớm chút đi."
Hai mắt của Diệp Nhất Luân đỏ lên, anh trực tiếp túm lấy cánh tay của Dư Hoàn, thấp giọng giải thích: "Dư Hoàn, em tin tôi, tôi hoàn toàn không làm cậu ta bị thương."
Dư Hoàn ngước mắt nhìn thoáng qua biểu tình của Diệp Nhất Luân, sau khi phủi tay anh ra mới gật đầu nói: "Không có việc gì, Diêu Hi cũng không bị thương nặng, không còn sớm nữa, anh mau về đi."
Dư Hoàn nói như vậy, Diệp Nhất Luân càng thêm cảm thấy Dư Hoàn là thực sự hiểu lầm anh.
Anh thật là khó lòng giãi bày, giải thích cả nửa ngày, cuối cùng chỉ có thể tới tới lui lui lẩm bẩm một câu: "Thực sự không phải tôi, thực sự không phải tôi..."
Diêu Hi ở một bên cũng không quen nhìn anh ta quấn lấy Dư Hoàn, dứt khoát nói thẳng: "Được rồi, tôi cũng không cần cậu phải chịu trách nhiệm, tôi đã nói là không cẩn thận, không trách cậu."
Diệp Nhất Luân càng muốn khóc: "Vốn dĩ cũng không nên trách tôi, tôi vừa mới dùng sức đứng lên anh đã bị phỏng rồi, liên quan gì đến tôi chứ?"
Diêu Hi nghe được lời này của cậu ta, khóe miệng hơi câu lên, nhưng anh rất mau bình tĩnh lại, giả vờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-truoc-cua-vai-ac-khiem-thi/3176770/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.