Edit: Sơn Tra
Nghe Giang Nhu nói như vậy, Lê Tiêu đành phải ôm bé con xuống phòng bếp dọn đồ ăn.
Bữa tối cũng là ba món một canh, Giang Nhu vẫn là tương đối coi trọng việc ăn uống, chú ý đến hương vị và cân bằng dinh dưỡng, tỷ như đồ ăn hôm nay sẽ tận lực không lặp lại với ngày hôm qua.
Không giống Lê Tiêu, nếu là món hắn thích ăn, hắn sẽ cứ mua mãi, lúc trước đã từng có khoảng thời gian như vậy, hắn thích món cà tím thịt băm của Giang Nhu làm, sau đó mỗi ngày đều mua cà tím về, làm cho Giang Nhu ăn tới nỗi buồn nôn.
Từ đó về sau, mỗi ngày cô đều sẽ nói với hắn đồ ăn cần mua, không để cho hắn tự mình lựa chọn.
Giang Nhu để mấy đôi giày còn chưa phơi khô lên thùng sưởi.
Sau đó xuống phòng bếp rửa tay, Lê Tiêu một tay ôm con, một tay cầm vá xới cơm.
Giang Nhu rửa tay xong thì qua đó lấy chén đũa cho hai người.
Lúc ăn cơm, hai người cũng không phải im lặng giống như trước đây, tuy rằng Lê Tiêu vẫn là không nói nhiều lắm, nhưng lúc Giang Nhu nói chuyện hắn cũng sẽ đáp lại một hai tiếng, biểu thị vẫn đang lắng nghe.
Giang Nhu hiện tại cũng không quen biết nhiều người, nhưng ai bảo cô nhân duyên tốt, chuyện lớn nhỏ gì xung quanh cô cũng biết hết, có khi Lê Tiêu mỗi ngày chạy ra ngoài còn không nghe ngóng được nhiều bằng cô.
Giống như lúc này Giang Nhu đột nhiên thần thần bí bí mở miệng nói: "Anh có biết gì chưa? Trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-cu-cua-lao-dai-cung-chieu-con-gai/402887/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.