Giang Nhu vẫn còn có chút mơ hồ khi nghe thấy thanh âm, không nghe ra được người tới là ai.
Cô đứng dậy đi mở cửa, sau đó nhìn thấy hai nữ sinh ăn mặc mộc mạc đứng trước cửa sân, cô có hơi sửng sốt, hồi lâu mới nhận ra đó là hai bạn học cao trung của nguyên thân, một trong số họ là người cùng thôn với cô.
Hai bạn học nữ một người tên là Trương Bình, một người tên là Hoàng Thanh Thanh.
Người tên Trương Bình để tóc ngắn, khuôn mặt tròn trịa, nhìn thấy Giang Nhu ra tới thì nhoẻn miệng cười: "Tiểu Nhu."
Hoàng Thanh Thanh bên cạnh là người cùng thôn với Giang Nhu, để tóc dài và cột kiểu tóc đuôi ngựa nên làm cho phần đầu phía trước có vẻ to ra. Cô ta không nói chuyện, ánh mắt trước tiên quét hai vòng trên người Giang Nhu, cuối cùng dừng ở cái bụng tròn vo, trong mắt mang theo vài phần khinh thường.
Rốt cuộc thì Giang Nhu cũng là người xuất thân từ trường cảnh sát, cho dù là thay đổi cơ thể, cũng cực kỳ mẫn cảm với ánh mắt và hiểu tình của người khác.
Cô có thể cảm giác được cô gái cùng thôn này không thân thiện với mình cho lắm.
Cô cũng không nói gì, chỉ nhìn về phía Trương Bình, nhiệt tình nói: "Sao cậu lại đến đây? Mau vào trong ngồi đi."
Trên tay Trương Bình còn xách theo một túi lưới quả lê, có chút câu nệ đi theo phía sau Giang Nhu, hai người lúc học sơ trung là bạn cùng bàn, tuy rằng sau khi lên cao trung thì không cùng ban, nhưng lại ở cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thanh-vo-cu-cua-lao-dai-cung-chieu-con-gai/402868/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.